Theo thuyết thiên mệnh, mọi vật đã được tạo hóa định sẵn và đặt tên.
Nhưng oan nghiệt thay, ở đó lại không hề có khái niệm tình yêu. Tình yêu
không được chấp nhận và được xem là cấm kỵ ở chốn thiên cung. Trớ trêu
thay, chính nơi này đã nảy sinh mối tình rất đẹp giữa bốn vị tiên : Kim
Đồng và Bách Hoa Tiên Tử, Phong Tiên và Vũ Tiên. Tình yêu của họ như một
câu chuyện hoa trong gương, trăng dưới nước, chỉ là cảm giác mờ ảo,
nhìn thấy được nhưng không sao nắm bắt được. Tất cả như những con cờ
trong một bàn cờ đã được sắp xếp sẵn những bước đi. Cuối cùng, không
chịu khuất phục lệnh trời nên họ đã bị trừng phạt đuổi khỏi nơi tiên
giới giáng xuống trần gian.
Qua cuộc luân hồi chuyển thế, họ đã là Từ Thừa Chí, Đường Tiểu Sơn,
Trình Kim Phụng, Lỗ Khắc. Ở nơi chốn trần gian này, cuộc tình dai dẳng
của bốn nhân vật lại triền miên không dứt và cũng gặp nhiều trắc trở
trên con đường mưu cầu hạnh phúc. Kiếp làm người của họ như bị khống chế
bởi một bàn tay vô hình nào đó.
Lại nói về Từ Thừa Chí, anh được sinh ra đúng lúc cha mình là Từ Kính
Nghiệp dựng cờ khởi nghĩa phản Châu phục Đường và trở thành tội phạm
truy nã đầu sỏ bị Nữ hoàng Võ Tắc Thiên truy nã, thêm vào đó Trình Kim
Phụng, Lỗ Khắc cùng với Mã Văn Khẩu đa sự không ngừng gây hấn. Còn cuộc
tình giữa Từ Thừa Chí và Đường Tiểu Sơn luôn có nguy cơ bị chia ly do sự
truy đuổi của Võ Tắc Thiên và đại gian thần Vương Na hãm hại. Nhưng
cuối cùng nhờ tình yêu chân thật nên khiến đá núi cũng mòn, tình cảm
thắm thiết của hai người đã làm động lòng Võ Tắc Thiên - một người vốn
được xem là lãnh diện vô tình. Sau cùng, tình yêu của họ cũng được trọn
vẹn và được quay về tiên giới. Tình yêu thật sự là phải biết mạo hiểm và
biết hy sinh, họ đã thành công và chứng minh một triết lý “nhân định
thắng thiên”.